.

ĐIỀU RĂN CỦA THẦY LÀ: ANH EM HÃY YÊU THƯƠNG NHAU NHƯ THẦY ĐÃ YÊU THƯƠNG ANH EM (Ga 15,12)

Thứ Tư, 28 tháng 8, 2013

Thư Gởi Người Cùng Khổ - Qua Thập Giá Đến Vinh Quang


Lm. Giuse Trần Đình Long
Dòng Thánh Thể
Bạn thân mến,
Những ngày Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới 2013 tại Brazil đã kết thúc, bạn cũng như tôi, những con người nghèo khó, có lẽ chẳng bao giờ có điều kiện được tham dự những lễ hội hoàng tráng ở hải ngoại như thế. Tuy nhiên chúng mình vẫn có quyền ước mơ một ngày nào đó chính Đức Thánh Cha sẽ đến thăm Việt Nam và ngày Quốc Tế Giới Trẻ sẽ được tổ chức tại Việt Nam. Tại sao không ? Ai cấm chúng mình mơ ước ? Mơ ước chắp cánh cho chúng mình bay cao khỏi những cái tầm thường nhỏ hẹp của cuộc sống thường ngày. Mơ ước giải thoát ta khỏi những suy nghĩ hạn hẹp nông cạn vụn vặt toan tính ích kỷ, khỏi phải ngồi đó than thân trách phận vì những cái KHỔ : Nghèo Khổ-Đói Khổ-Đau Khổ-Buồn Khổ.

• Nghèo Khổ-Đói Khổ
Anh bạn nghèo đói ơi,
Đã nghèo thì dễ bị đói và đói là vì nghèo. Đói cũng khổ mà nghèo cũng khổ. Cặp bài trùng nghèo khổ, đói khổ thường đi đôi với nhau.
Dù nghèo, không có tiền sắm computer, nối mạng internet, nhưng chúng mình vẫn có thể dành chút tiền ăn sáng ra tiệm Net lên web đọc tin tức của Giáo Hội và hiệp thông với các bạn trẻ trên thế giới trong ngày Đại Hội. Một câu chuyện do anh Felipe Passos, người Brazil 23 tuổi, chia sẻ trước sự hiện diện cuả Đức Thánh Cha Phanxicô trong đêm canh thức 27-7-13 tại bãi biển Copacabana làm rung động con tim của hàng triệu bạn trẻ.
Sau khi tham dự Ngày Giới Trẻ Thế Giới ở Madrid năm 2011, Felipe và nhóm thanh niên cầu nguyện ở tiểu bang Paraná của Brazil cố gắng làm thêm nhiều công việc nặng nhọc gây quĩ cho nhóm Ponta Grossa để có thể cùng nhau tham gia Ngày Giới Trẻ Thế Giới tổ chức năm 2013 tại Rio de Janeiro.
Nhưng vào tháng 1-2013, hai thanh niên có súng đã đột nhập vào nhà Felipe đòi cướp đi số tiền dành dụm ấy.
Felipe nói với một giọng xúc động : “Tôi nghĩ về những nỗ lực, những hy sinh của nhiều người trong gia đình, của bạn bè và đồng nghiệp trong bao ngày tháng... Tất cả những cái ấy sắp bị cướp đi trong khoảng khắc, và vì thế mà tôi cương quyết bảo vệ nó.”
Felipe thành công trong việc bảo vệ số tiền tiết kiệm của nhóm, nhưng đã bị trúng một viên đạn. Anh bị hôn mê, phải thở qua ống dưỡng khí. Cộng đoàn giáo xứ của anh làm việc hy sinh hãm mình và liên lỉ cầu nguyện cho anh.
Cuối cùng anh đã tỉnh dậy. Điều đầu tiên anh xin là được rước Mình Thánh Chuá. Từ đó, anh hồi phục nhanh chóng, nhưng bị bất toại phải ngồi xe lăn.
Anh xác tín : “Đây là cây thập giá Chúa gửi đến cho tôi để tôi có thể đi tới gần Ngài hơn, sống nhiều hơn trong ân sủng và tình yêu của Chuá.”
“Đối với bệnh viện thì tôi đã chết, tim ngừng đập nhiều lần. Các bác sĩ đã nói với cha mẹ tôi rằng ‘cậu bé này không có hy vọng”. Thế nhưng tôi vẫn còn ở đây, và nhóm của tôi vẫn còn đến đây được chỉ nhờ vào Lòng Thương Xót của Chúa! ”
Hàng triệu tiếng vỗ tay nổi lên, nhưng Felipe dơ tay ngăn lại : “Xin im lặng! Chúng ta hãy lắng nghe Chúa Thánh Thần!”
Người thanh niên 23 tuổi yêu cầu mọi người cầm cây thánh giá đang đeo ở trên cổ lên và nhìn vào đó. Tất cả mọi người, kể cả Đức Thánh Cha Phanxicô, đã cầm thánh giá lên.
Felipe xin mọi người thinh lặng suy gẫm : “Thập giá Chúa ban cho tôi là gì? Thập giá Chúa muốn tôi thực hiện cho tình yêu của Ngài là gì? (nguồn Net)
Anh bạn nghèo, anh nghĩ thế nào về câu chuyện này ? Anh trả lời sao về câu hỏi trên ? Chắc hẳn anh sẽ đáp ngay rằng : “Thập giá Chúa ban cho tôi là sự nghèo khổ chứ còn là gì nữa.” Thế nhưng bạn lại ngập ngừng không tìm ra lời giải đáp cho câu gợi ý thứ hai, Chúa muốn anh thực hiện cho tình yêu của Ngài trong sự nghèo túng là gì. Sở dĩ bạn ấp úng là vì bạn luôn cho rằng nghèo là khổ, mà không thấy nghèo đói lại được… Chúa chúc phúc! Lúc nào cũng nghe bạn ca cẩm : “Số nghèo hai chục năm nay. Xây bao nhiêu mộng trắng tay vẫn nghèo. Chúa ơi!”
Xin lỗi bạn, tôi không lấy tôn giáo làm “liều thuốc phiện ru ngủ dân chúng” để “xoa dầu cù là” cho bạn, để an ủi bạn cứ “rán chịu khổ rồi mai mốt chịu…cực cho quen” làm cho bạn nhụt chí, chẳng còn muốn nỗ lực phấn đấu “xoá đói giảm nghèo” nữa. Tôi cũng không cổ võ cho sự đói khổ, túng nghèo, lạc hậu đâu nhé, vì “bần cùng sinh đạo tặc” mà.
Bạn nghe Chúa nói : “Phúc cho anh em là những kẻ nghèo khó, vì Nước Thiên Chúa là của anh em. Phúc cho anh em là những kẻ bây giờ đang phải đói, vì Thiên Chúa sẽ cho anh em được no lòng… Khốn cho các ngươi là những kẻ giầu có, vì các ngươi đã được phần an ủi của mình rồi. Khốn cho các ngươi, hỡi những kẻ bây giờ đang no nê, vì các ngươi sẽ phải đói.” (Lc 6, 20.24)
Khi nói như thế Chúa Giêsu không hề có ý muốn cho con người cứ sống trong nghèo khó, bần cùng vì chính Chúa đã công bố : “Ta đến để chiên được sống và sống dồi dào” cơ mà. Trên đời này ai không mong được sống ấm no hạnh phúc, nhưng sai lầm ở chỗ họ cho rằng càng có tiền của, chức tước, địa vị thì càng được hạnh phúc, vì thế họ tìm mọi cách để đạt được mục đích đó, bất chấp thủ đoạn. Bậc thang giá trị đích thực trong cuộc sống bị đảo lộn. Bạn buồn khổ, mặc cảm khi “trót sinh ra trong kiếp nhà nghèo” vì thiên hạ đánh giá bạn chỉ qua cái vỏ bên ngoài, chỉ trân trọng kẻ giầu có quyền cao chức trọng. Những người nghèo như chúng mình đi đâu cũng bị rẻ rúng coi thường mặc dù chúng ta sống đúng, “lương tâm chẳng trách cứ mình điều gì”.
Bạn ơi, của cải vật chất chỉ là phương tiện cần thiết để con người được sống xứng phẩm giá con người. Thế nhưng có nhiều người chỉ vì muốn có tiền có của mà đánh mất phẩm giá làm người, làm nô lệ cho tiền của. Họ quên rằng vật chất của cải chỉ là phương tiện chứ không phải là cứu cánh cuộc sống của mình. Chúa đã cảnh báo : “Kho tàng anh em ở đâu, thì lòng anh em ở đó” (Lc 12,34).
Filipe cũng như nhiều người khác trên thế giới này nghèo mà đâu có khổ. Thánh Phanxicô Assisi khước từ đời sống giầu sang phú quý, cởi trả bộ quần áo công tử lại cho gia đình, trắng tay ra đi khất thực, bụng đói mà đâu có khổ, vẫn hăng say ca hát yêu đời yêu thiên nhiên vạn vật. Thánh Phaolô không có “tài khoản ngân hàng”, làm việc bằng đôi tay để tự nuôi sống mình, chịu đói khát, tù đầy, mà đâu thấy kêu khổ, vì đã “coi mọi sự là phân rác so với cái lợi là biết Đức Giêsu Kitô”.
Chính Đức Giêsu đã đi đến tận cùng sự nghèo khó ấy, “chim trời có tổ, cáo có hang, nhưng Con Người không có nơi tựa đầu” mà đâu có khổ. Trái lại chắc hẳn Chúa Giêsu là người hạnh phúc nhất. Bạn đọc trong thư Philip thấy rõ “Đức Giêsu Kitô vốn dĩ là Thiên Chúa mà không nghĩ nhất quyết phải duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân, sống như người trần thế. Người lại còn hạ mình vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây Thập Tự. Chính vì thế Thiên Chúa đã tôn vinh Người và tặng ban danh hiệu trổi vượt trên muôn ngàn danh hiệu…” (Pl 2,6-9tt)
Bạn ơi,
Những người nghèo đói chúng mình không bị bỏ rơi đâu, vì chính Đức Thánh Cha Phanxicô đã khẳng định giáo hội Công Giáo là “giáo hội nghèo” chứ không phải chỉ là “cho người nghèo” hay “vì người nghèo”.
Trong bài giảng ngày 15-5-13 tại nguyện đường thánh Matta, ĐTC nhắc nhở “Giám mục không phải là giám mục cho bản thân ngài, mà là cho dân. Cũng vậy, linh mục không là linh mục cho bản thân ngài, mà là cho dân, để phục vụ, nuôi dưỡng, chăm sóc dân là đoàn chiên của ngài để bảo vệ họ khỏi chó sói.” ĐTC lưu ý khi một linh mục, giám mục tìm kiếm tiền tài, danh vọng, ngạo mạn, thích phô trương, ham quyền lực thì dân sẽ không còn yêu mến ngài, và đó là dấu hiệu… ngài sẽ kết thúc trong đau buồn.
Ngày 6 tháng 7 năm 2013, ĐTC đã ngỏ lời với các linh mục, nữ tu đang học ở Roma rằng rằng điện thoại thông minh mới nhất hoặc những đồ dùng thời trang không phải là con đường đưa tới hạnh phúc : "Thật đau lòng khi cha nhìn thấy một linh mục hay một nữ tu lái các mẫu xe mới nhất. Các con không thể làm điều này được. Một chiếc xe là cần thiết để làm rất nhiều công việc, nhưng xin vui lòng chọn một chiếc xe khiêm tốn. Nếu các con thích một chiếc xe hào nhoáng, thì chỉ cần nghĩ đến bao nhiêu trẻ em đang chết đói trên thế giới. Niềm vui không được sinh ra, cũng không đến từ những thứ người ta có!"
Khi tiếp các sứ thần và các đại diện Toà Thánh ngày 21-6-13, ĐTC nhắc nhở : “Chúng ta rất cần các mục tử! Nhưng đó phải là những người cha và những người anh em: phải là những người hiền lành, kiên nhẫn và giầu lòng thương xót; phải là những người yêu mến sự khó nghèo, cả trong nội tâm để được tự do phục vụ, cả về bên ngoài như một sự đơn sơ và thanh đạm trong cuộc sống; đó phải là những người không mang cái tâm lý mình là hoàng tử…”
Chắc hẳn bạn không thích những người “nói một đàng làm một nẻo” hoặc chỉ “nói hay mà làm không hay”. Không chỉ nói xuông, chính ĐTC đã chọn lối sống đơn giản. Ngài sống trong một nhà khách Vatican chứ không phải là căn hộ sang trọng dành cho các vị Giáo Hoàng. Chiếc xe ĐTC đang dùng để di chuyển tại Vatican là xe hiệu Ford Focus, loại xe nhỏ, rẻ tiền nhất và ít tốn hao xăng nhất do hãng Ford tại Hoa Kỳ chế tạo.
Nhân ngày Quốc Tế Giới Trẻ, ĐTC có cuộc gặp gỡ với các Đức Giám Mục Braxin ngày 27-7. Trong bài phát biểu ĐTC nhấn mạnh đến tinh thần nghèo khó bé mọn phó thác : “Khiêm nhượng là một trong những đặc tính thiết yếu của Thiên Chúa, và thuộc về di truyền thể (DNA) của Thiên Chúa… Thiên Chúa muốn trú ngụ nơi phần ấm áp nhất của bản thân chúng ta, đó là con tim. Chính Thiên Chúa tỏa ra một thứ nhiệt năng chúng ta cần đến, thế nhưng trước hết Ngài tiến vào như là một kẻ ăn mày rét mướt.”
Vui quá phải không bạn? Những kẻ đói nghèo không có nhà cao cửa rộng thì Thiên Chúa đến trú ngụ nơi trái tim của họ, và Ngài đến không phải như một đại gia mà như một kẻ “ăn mày rét mướt” và “toả ra một thứ nhiệt năng chúng ta cần đến”.
Theo ĐTC, vì là giáo hội nghèo nên cần phải nhớ “Các thành quả trong công việc mục vụ của chúng ta không lệ thuộc vào một thứ dồi dào phong phú về những gì chúng ta có được mà vào tính chất sáng tạo của tình yêu thương. Thật vậy, lòng kiên trì, sự nỗ lực, công khó nhọc, dự án phác họa và việc tổ chức… tất cả đều cần đấy. Nhưng trước hết và trên hết chúng ta cần ý thức rằng quyền năng của Giáo Hội không ở nơi chính Giáo Hội; quyền năng này được ẩn kín trong lòng nước sâu của Thiên Chúa là nơi Giáo Hội được kêu gọi để thả lưới xuống.”
Bạn ơi, bạn đừng buồn vì không được giầu có nhé. Thánh Giacôbê đã cảnh báo “Giờ đây, hỡi những kẻ giầu có, các ngươi hãy than van rên rỉ về những tai hoạ sắp đổ xuống trên đầu các ngươi. Tài sản của các ngươi đã hư nát, quần áo của các ngươi đã bị mối ăn. Vàng bạc của các ngươi sẽ bị rỉ sét; và chính rỉ sét ấy là bằng chứng buộc tội các ngươi; nó sẽ như lửa thiêu huỷ xác thịt các ngươi” (Gc 5,1-3)
Tới đây nếu bạn vẫn còn cảm thấy buồn khổ vì nghèo đói, hãy nghe ĐTC nói : “Đừng bao giờ là những người buồn bã. Người Kitô hữu không bao giờ ở trong trạng thái buồn! Đừng bao giờ thất vọng! Niềm vui của chúng ta không phải là niềm vui khi có được của cải và nhiều thứ, mà chính là niềm vui được gặp gỡ một Người: Chúa Giêsu, Ngài đang ở giữa chúng ta!” (bài giảng CN Lễ Lá 24-4-13)
Trong cuộc gặp gỡ các chủng sinh, các tập sinh và những người trẻ trên con đường ơn gọi tham gia cuộc hành hương Năm Đức Tin với chủ đề "Con tín thác vào Chúa", ĐTC nhấn mạnh đến niềm vui. “Bất cứ nơi nào có những con người tận hiến, những chủng sinh, những nam nữ tu sĩ, những người trẻ, nơi đó có niềm vui. Nơi đó luôn có niềm vui. Đó là niềm vui của sự tươi trẻ. Đó là niềm vui khi đi theo Đức Giêsu. Niềm vui mà Chúa Thánh Thần ban cho chúng ta, chứ không phải niềm vui của thế gian… L àm ơn, đừng bao giờ cho chúng tôi những nữ tu, những linh mục với bộ mặt "hạt tiêu ngâm giấm". Đừng bao giờ! Nhưng với niềm vui đến từ Đức Giêsu.”.
Và “niềm vui ấy không ai cướp mất được”. Quả đúng là như thế. Bạn còn buồn nữa không ? Ai cướp được niềm vui của bạn ?

• Đau Khổ-Buồn Khổ
Bạn bè mỗi lần gặp nhau hay nói chuyện qua điện thoại, câu hỏi đầu môi luôn là “Sao, có khỏe không? Sức khoẻ dạo này thế nào?” Đúng thật, cha ông ta vẫn nói “sức khoẻ là vàng”. Người không khoẻ, đau bệnh là khổ, cho nên gọi là đau khổ. Tinh thần suy sụp vì gặp toàn chuyện buồn, cho nên thấy buồn khổ. Đau hay buồn cũng đều…khổ!
Tôi đến thăm một linh mục tuổi năm mươi đang dưỡng bệnh. Anh là cha xứ một họ đạo nhỏ. Sau khi “dốc hết tình này” để tổ chức 3 ngày lễ Đền thật hoành tráng, anh bị gục, kiệt sức, phải đi nghỉ bệnh dài hạn vì mất ngủ triền miên. Nắm tay tôi, anh nói : “Anh đang gặp khó khăn thử thách nặng nề vậy mà vẫn sống vui sống khoẻ. Hay thật đấy ! Tạ ơn Chúa. Khi mình còn khoẻ, chưa nếm mùi đau bệnh là gì, đi thăm người bệnh, ta khuyên bảo họ dễ dàng lắm. Thế nhưng khi mình bệnh nằm xuống rồi mới thấy không dễ gì vui lòng sự khó chịu cho nên đâu. Người mệt mỏi chán nản, đầu óc nặng nề, sợ sệt đủ thứ, đọc sách không được, ngồi vi tính nhức đầu, đêm trằn trọc mãi không sao ngủ được, tinh thần bị khủng hoảng không muốn làm bất cứ chuyện gì. Những lúc đó cầu nguyện cũng không được nữa. Thế mới biết chúng mình giảng dạy, khuyên bảo, nói lý thuyết thì dễ, nhưng đến phiên mình phải trải nghiệm những điều đó, chẳng dễ chút nào!” Tôi thinh lặng nắm tay và cầu nguyện cho anh. Những lời khuyên trong lúc này chẳng có nghĩa gì. Sự im lặng nói lên được tất cả.
Một anh bạn thân thuở hàn vi đang là đan sĩ cũng chia sẻ với tôi nỗi buồn khổ : “Cầu nguyện cho mình nhé. Mình đang nản quá. Bây giờ quan hệ của mình với bề trên hết sức căng thẳng đến độ mình muốn, hoặc là chuyển sang cộng đoàn khác, hoặc là ra lập gia đình. Mình đang sống trong cộng đoàn mà chỉ có sự nghi ngờ ghen ghét, không có sự cảm thông tha thứ, không có tình huynh đệ thì làm sao sống nổi ?”
Rồi anh thở dài thườn thượt : “Ước gì trong giáo hội những người có trách nhiệm thực hiện được điều ĐTC Phanxicô mới nhắc nhở : tôi xin nhắc lại việc chăm sóc mục vụ không gì khác hơn là việc thực thi vai trò làm mẹ của Giáo Hội. Giáo Hội hạ sinh, bú mớm, nuôi lớn, sửa dạy, dưỡng nuôi và dẫn dắt bằng bàn tay của mình... Bởi vậy chúng ta cần một Giáo Hội có thể tái nhận thức tấm lòng xót thương từ mẫu. Không có tình thương, ngày nay chúng ta ít có cơ hội trở thành yếu tố cho một thế giới của những con người 'thương tích' đang cần cảm thông, tha thứ, yêu thương.”
Đức cha Bùi Tuần cũng đang trải nghiệm cái khổ vì đau : “Tôi đang đi vào bóng đêm. Đêm nói đây không chỉ là sự xuống dốc của sức khoẻ, mà chủ yếu là những cơn đau. Đau thân xác vẫn nhiều. Đau tâm hồn lại nhiều hơn. Đau xác khổ hồn làm nên những cơ cực, tự mình như muốn xa tránh và loại trừ mình ra… Tôi đang đứng trong đêm hãi hùng. Tôi không trốn đâu được. Nhưng chính trong sâu thẳm hãi hùng đó đã phát sinh một đời sống đức tin đặc biệt. Tôi tin Đấng có thể cứu chúng tôi là Chúa.” (CGDT, 1916)
Vâng tôi xác tín hơn nữa, chỉ có Chúa mới có thể cứu chúng ta khỏi đau khổ-buồn khổ mà thôi, vì tôi vẫn nghe Lời Chúa nói với tôi : “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng Ta, Ta sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng” (Mt 11,28)
Thế nhưng khi mang gánh nặng nề đau khổ-buồn khổ, người ta đi “bái tứ phương”, chạy đôn chạy đáo, cậy nhờ quyền lực thế gian, đến khi không còn cách nào khác mới quay về với Thiên Chúa như giải pháp cuối cùng mà đáng lẽ ra họ phải nghĩ đến ngay, chạy đến ngay khi có vấn đề. Họ sợ dư luận cho là “mê tín” khi cái gì cũng chạy đến với Chúa, cho nên Chúa vẫn cứ chịu cảnh “mãi mãi là người đến sau” bạn nhỉ ?
Nếu bạn còn đau khổ vì còn không tin vào quyền năng lòng thương xót của Chúa, mời bạn đọc lại những đoạn Tin Mừng này : “Tất cả những ai có người đau yếu mắc đủ thứ bệnh hoạn, đều đưa tới Người. Người đặt tay trên từng bệnh nhân và chữa lành họ” (Lc 4,40); “Đức Giêsu đi khắp miền Galilê, giảng dạy trong các hội đường, rao giảng Tin Mừng Nước Trời, và chữa hết mọi bệnh hoạn tật nguyền trong dân. Danh tiếng Người đồn xa khắp xứ Xiri. Thiên hạ đem đến cho Người mọi kẻ ốm đau, mắc đủ thứ bệnh hoạn tật nguyền : những kẻ bị quỷ ám kinh phong bại liệt; và Người đã chữa họ” (Mt 4,23-24); “Các ông đi rao giảng, kêu gọi người ta ăn năn sám hối. Các ông trừ được nhiều quỷ, xức dầu cho nhiều người đau ốm và chữa họ khỏi bệnh” (Mc 6, 12-13).
Chẳng lẽ những người đau khổ chạy đến với Chúa Giêsu thời đó để xin chữa lành đều là mê tín hết sao? Chẳng lẽ thời này Chúa “hết phép” rồi sao? Có lần Chúa đã phải thở dài và nói : “Liệu Con Người đến, có còn lòng tin nơi trái đất này không?”
Chúa đã tâm tình với thánh Faustina : “Ôi, Cha đau đớn biết bao vì các kinh hồn quá ít kết hợp cùng Cha qua việc hiệp lễ. Cha chờ đợi các linh hồn, thế mà họ lại hững hờ với Cha. Cha yêu thương họ tha thiết chân thành, thế mà họ vẫn nghi ngờ Cha. Cha muốn ban phát các ơn thánh Cha cho họ, nhưng họ không thèm lãnh nhận. Họ xử với Cha như một vật vô hồn trong khi Trái Tim Cha chan chứa tình yêu thương…” (NK, 1447)
Thánh nữ Têrêsa Hài Đồng Giêsu, thánh Faustina và nhiều thánh khác đã từng chịu đau khổ vì bệnh tật và nhất là buồn khổ vì bị hiểu lầm, nghi ngờ, kết án, và loại trừ.
Năm 1995, nhân dịp Lễ Phong Chân Phúc cho Mary MacKillop tại Sydney, Đức Cha Eugene James Cuskelly, Giám Mục Phụ Tá của Tổng Giáo Phận Brisbane, đã lên tiếng ca ngợi nữ tu này để tạ lỗi cho vị tiền nhiệm của mình vào năm 1870 đã ra vạ tuyệt thông cho chị. Rất ít có vị thánh nào từng bị vạ tuyệt thông, thế mà thánh nữ Mary MacKillop, khuôn mẫu Úc Châu, người sáng lập ra Hội Dòng Các Chị Em Thánh Giuse, đã bị vạ ấy. Thật là buồn khổ phải không bạn.
Faustina chia sẻ nỗi đau buồn ngay đầu năm mới : “Tôi đang kết thúc năm cũ trong đau thương và khởi đầu năm mới cũng trong thương đau. Hai ngày trước tôi đã phải nằm bệnh. Tôi đang cảm thấy quá yếu nhược và một cơn ho rũ rượi đã làm kiệt sức tôi. Ngoài ra, trong ruột còn một cơn đau quặn triền miên và chứng buồn nôn đã đưa tôi đến chỗ rã rời. vì không thể tham dự giờ kinh cộng đoàn nên tôi chỉ hợp lòng. Khi các chị em thức dậy lúc 11 giờ đêm để canh thức và đón chào năm mới, tôi vẫn quằn quại trong cơn đau suốt từ chặp tối đến tận nửa đêm”. Faustina không chịu đau khổ một cách thụ động vô ích nhưng đã biết “liên kết đau khổ của tôi với kinh nguyện của chị em đang canh thức trong nhà nguyện để đền tạ Thiên Chúa vì những xúc phạm của các tội nhân” (NK, 1451).
Nỗi đau thể xác như thế chưa dứt, Faustina lại còn phải chịu đựng nỗi khổ tâm khi bị chị em hiểu lầm nghi ngờ. “Sau giờ điểm tâm, nữ tu phụ trách y tế đến hỏi sao tôi không đi dự lễ. Tôi trả lời đau quá không dậy nổi. Chị ấy lắc đầu ngao ngán và nói ‘lễ trọng đến thế mà chị không chịu đi dự lễ!’ Rồi chị ấy ra khỏi phòng. Tôi đã nằm liệt suốt hai ngày, quằn quại trong đau đớn, chị ấy không đến thăm, đến ngày thứ ba, chị ấy mới đến, không hỏi xem tôi có sức trỗi dậy được không, nhưng khiêu khích chất vấn tại sao tôi không đi lễ…Tâm hồn tôi tan nát trong phiền muộn, cay đắng đầy ứ linh hồn, tôi lập đi lập lại lời này ‘Năm Mới ơi, xin chào. Chén đắng ơi, xin chào’ ” Rồi Faustina nói với Chúa : “Lạy Chúa Giêsu của con, tâm hồn con hăm hở đón chờ Chúa, nhưng gánh nặng bệnh tật không cho phần xác con đến tham dự giờ kinh cộng đoàn, và con bị nghi ngờ là đồ biếng nhác. Những đau khổ của con vì thế mà tăng thêm” (NK, 1453)
Thánh Phêrô đã nhắn nhủ những người đang chịu đau buồn : “Anh em đang bị lửa thử thách : đừng ngạc nhiên mà coi đó như một cái gì khác thường xảy đến cho anh em. Được chia sẻ những đau khổ của Đức Kitô bao nhiêu, anh em hãy vui mừng bấy nhiêu, để khi vinh quang Người tỏ hiện, anh em cùng được vui mừng hoan hỉ. Nếu bị sỉ nhục vì danh Đức Kitô, anh em thật có phúc, bởi lẽ Thần Khí vinh hiển và uy quyền, là Thần Khí của Thiên Chúa, ngự trên anh em… vì vậy những ai chịu khổ theo ý Thiên Chúa hãy phó mạng sống mình cho Đấng Tạo Hoá trung thành, và cứ làm điều thiện” (1Pr 4,12-19)
Bạn đã phải chịu đựng những thống khổ như các thánh chưa ? Đôi khi bạn “quan trọng hoá” nỗi đau buồn của mình. Bạn rên la ầm ĩ để được người khác chú ý an ủi xít xoa. Bạn thích ngồi mân mê nỗi buồn, và coi những đau khổ bạn đang chịu đựng là lớn nhất thế giới. Thực ra so với những người đau khổ khác thì có đáng là gì ? Đúng là “người giầu đứt tay bằng ăn mày đổ ruột”!
Bạn hãy nghe lời cầu của Faustina : “Ôi Chúa Giêsu của con. Khi bị hiểu lầm và linh hồn con ngập giữa cơn sầu đắng, con muốn được ở một mình với Chúa một lúc. Những lời an ủi của người đời chẳng đem lại cho con niềm an ủi. Lạy Chúa, xin đừng gởi đến những sứ giả như thế vì họ chỉ nói về họ và những điều bản tính tự nhiên thúc đẩy mà thôi. Những người an ủi như thế chỉ làm cho con thêm mệt mỏi” (NK, 1461)
Bạn muốn làm thánh mà ngại gian khổ thì sao làm thánh được ? Bạn chỉ cho tôi có vinh quang nào mà không qua thập giá không ?
Và đây là cách Faustina chấp nhận thập giá như là ‘sự ngọt ngào đau khổ’ : “Khi màn đêm buông xuống, những cơn đau phần xác càng dữ dội thêm cộng với nỗi thương đau tinh thần. Đêm tối và đau khổ. Cái tĩnh mịch của bóng đêm đã cho tôi được đau khổ một cách tự do. Thân xác tôi chịu căng trên thập giá. Tôi giãy giụa trong đau đớn dữ dội cho đến 11 giờ đêm. Trong tâm trí, tôi đến Nhà Tạm và mở bình thánh ra, tựa đầu vào bình thánh, và tất cả nước mắt giàn giụa vào Trái Tim Đấng duy nhất hiểu biết thương đau và khổ ải là thế nào. Tôi cảm nghiệm được sự ngọt ngào của đau khổ, linh hồn tôi càng ước ao cơn thống khổ ngọt ngào này, và có lẽ tôi sẽ không đánh đổi để lấy tất cả những kho báu trần thế. Chúa ban cho tôi sức mạnh tinh thần và đức ái đối với những người đã tạo nên những đau khổ này” (NK, 1454)
Người bạn còn vương sầu khổ,
Khép lại lá thư này, xin được hiệp ý với chị Thánh Faustina trong lời cầu nguyện trong cơn thống khổ :
“Lạy Chúa Giêsu của con, trong cơn cay đắng và đau đớn kinh hồn, con vẫn cảm được cái nựng yêu của Thánh Tâm Chúa.
Như một người mẹ, Chúa áp con vào lòng,
Và thậm chí hiện nay, Chúa cho con cảm nghiệm những gì bức màn che khuất.
Lạy Chúa Giêsu của con, trong hoang mạc và kinh hoàng chung quanh đây, trái tim con vẫn cảm thấy ánh nhìn ấm áp của Chúa, điều mà không giông tố nào có thể mờ xoá khỏi con.
Vì Chúa ban cho con sự bảo đảm về tình yêu lớn lao của Chúa, ôi Thiên Chúa.
Lạy Chúa Giêsu của con, giữa những khốn cùng bi thương của kiếp sống này, Chúa chiếu soi như một vì sao bảo vệ con khỏi bị tiêu trầm.
Và cho dù những khốn nạn của con kinh khủng, con vẫn trọn niềm tín thác vào quyền năng Lòng Thương Xót Chúa.
Lạy Chúa Giêsu ẩn thân, trong cuộc chiến giờ sau hết của con,
Ước chi ân sủng toàn năng Chúa trào xuống cho hồn con,
Để giờ phút lâm chung, con có thể ngước nhìn Chúa
Và được thấy Chúa nhãn tiền như các phúc nhân thiên đàng.
Lạy Chúa Giêsu của con, giữa những hiểm nguy bao quanh con đây,
Con bước trong đời giữa tiếng reo mừng, đầu ngẩng hiên ngang,
Bởi vì, lạy Chúa Giêsu,
Trước Trái Tim đầy yêu thương của Chúa,
mọi quân thù sẽ bị nghiền nát, mọi bóng tối đều bị xua tan.” (NK, 1479).
Nguồn: Facebook.

12 nhận xét:

  1. Rất tuyệt bạn ơi... mình đọc hai lần luôn đó...
    Mong rằng với cung cách sống và làm việc giản dị của Đức GH Phanxico, giáo hội chúng ta sẽ có nhiều thay đổi để hướng đến người nghèo và phục vụ tha nhân nhiều hơn...
    Cùng cầu nguyện cho nhau bạn nhé

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đức GH Phanxico mẫu gương yêu thương và khiêm hạ, giản dị, đáng cho chúng ta noi theo phải không bạn.
      Nguyện xin Chúa chúc lành cho Đức TC cho Hội Thánh của Người và cho tất cả chúng ta.

      Xóa
  2. Sang thăm em gái, lúc này chị nhiều việc quá nên ít vào Blog, hôm nay qua em đọc bài rất hay. chúng ta hãy noi gương ngài em nhé, nguyện xin Chúa ban cho ngài nhiều sức khỏe để dẫn dắt Giáo Hội đi theo con đường Chúa chọn.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vâng ! Em cảm ơn chị, chúng ta cùng cầu nguyện cho Người và cho nhau.

      Xóa
  3. Em sang thăm chị đọc bài viết thật hay và ý nghĩa và bài thánh ca cũng hay nữa. Mong Sao GH ngày càng có nhiều Mục Tử Thánh Thiện để dìu dắt Đoàn chiên của Chúa.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Để được như thế thì chúng mình cần phải cầu nguyện nhiều hơn cho các Mục Tử, phải cộng tác với các ngài bằng lời cầu nguyện xin Chúa Thánh Thần hoạt động trong Hội Thánh của Chúa.
      Chúc Trâm Anh đêm an vui, ấm áp nhé !

      Xóa
  4. Trả lời
    1. Hihi...Đêm an lành ! Chúc nhủ nhon nhé bạn !

      Xóa
  5. Cùng biết thông cảm sẻ chia
    Vui - buồn - sướng - khổ chẳng lìa được nhau
    Cuộc sống đa dạng muôn màu
    Xin cùng hiệp nhất, chung câu đồng hành
    Ngày mai hưởng phúc an lành
    Việc làm tốt đẹp hình thành ngày nay
    Chúc MB nhiều niềm vui và chan hòa hạnh phúc bên những người thân yêu của mình.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cảm ơn và viết iếp theo những vần thơ của anh HT nhé !

      "Việc làm tốt đẹp hình thành ngày nay"
      Tông đồ phục vụ hăng say
      Yêu người, mến Chúa dựng xây hòa bình
      Đỡ nâng, an ủi chân tình
      Giúp người đau khổ hơn mình ngay bên
      Gia đình hiệp nhất vững bền
      Để cho Nước Chúa sáng lên tình người.

      Xin Chúa luôn ở cùng anh và gia đình anh nhé !



      Xóa
  6. Mời bạn món ngon cuối tuần nè
    http://cuacamau.com/products/product_s130.jpg
    Chúc bạn ngày nghỉ lễ nhiều niềm vui và hạnh phúc

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ơi, chẹp chẹp...ngon wá à ! Thiếu một ly nè, thiếu bạn nhậu nè ! Hihi...Thanks MC
      Xin Chúa chúc lành cho bạn. Đêm đong đầy yêu thương và ngon giấc nhé !

      Xóa

- Cảm ơn các bạn ghé thăm và comment
* Các bạn có thể copy link hình và dán trực
tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ * .
(Lưu ý: Định dạng đuôi ảnh 'JPG','GIF','PNG','BMP')

Lời nguyện

Xin đừng làm rạng rỡ chúng con
Vâng lạy Chúa, xin đừng
Nhưng xin cho danh Ngài rạng rỡ
Bởi vì Ngài thành tín yêu thương
(Tv.115,1)(113b)