.

ĐIỀU RĂN CỦA THẦY LÀ: ANH EM HÃY YÊU THƯƠNG NHAU NHƯ THẦY ĐÃ YÊU THƯƠNG ANH EM (Ga 15,12)

Thứ Tư, 6 tháng 9, 2017

 
Đêm qua mơ chặng hành trình
Trên chuyến tàu ấy đôi mình bên nhau
Lặng im không nói một câu
Bàn tay nắm chặt hiểu nhau cõi lòng
Anh yêu ơi có buồn không?
Có em đây nhé, anh không một mình
Nguyện cầu dâng chút hy sinh
Để làm hy lễ đáp tình yêu thương.
MB.


Thứ Ba, 5 tháng 9, 2017

Nhớ Mẹ yêu

Hoa trắng con dâng về mẹ yêu
Màu hoa thương nhớ nở trong chiều
Khói hương nghi ngút theo làn gió
Khoé lệ rưng rưng nhớ mẹ nhiều
Nay mẹ yên giấc ngàn thu vắng
Con rày ở lại nỗi buồn hiu
Nghìn thu xa vắng hình bóng mẹ
Giọt nhớ,  giọt thương, giọt ngậm ngùi.
MB.

Thứ Hai, 4 tháng 9, 2017

Vu Lan Khóc Mẹ


Nghĩa trang lạnh vắng mẹ ơi
Con nay khóc mẹ bầu trời đổ mưa
Trời đêm không ánh sao thưa
Vu Lan báo hiếu sao vừa tình yêu
Công mẹ nuôi dạy sớm chiều
Ơn sinh, ơn dưỡng tình yêu đáp đền
Khấn cầu cùng Chúa ơn trên
Cho mẹ con được về bên Chúa Trời
Cho mẹ yên nghỉ thảnh thơi
Không còn vất vả một đời chuân chuyên
Mong mẹ được mãi bình yên
Lòng con thương nhớ mẹ hiền dấu yêu.
Mộng Bình.

Thứ Ba, 29 tháng 8, 2017

Bài thơ với 63 tên ca khúc của cố NS TCS

Trịnh Công Sơn hóa thân Cát Bụi lúc 63 tuổi, và với tên 63 ca khúc của ông, Lê Thống Nhất đúc kết thành một bài thơ…

Bạc phơ HẠ TRẮNG tái tê
Để cho BIỂN NHỚ gọi về tên Anh
TÌNH SẦU nào có trôi nhanh
TÌNH XA xin vẫn để dành cho nhau
TÔI RU EM NGỦ cho mau
Tự dưng thấy - TRONG NỖI ĐAU TÌNH CỜ
NẮNG THUỶ TINH cũng ngẩn ngơ
RỪNG XƯA ĐÃ KHÉP tiếng tơ vẫn còn
VẾT LĂN TRẦM mãi chẳng tròn
ƯỚT MI chi để héo hon cho người
Biệt ly VẪN NHỚ CUỘC ĐỜI
Dù rằng XA DẤU MẶT TRỜI bao năm
Khi nào TÔI SẼ ĐI THĂM
Để người xin chớ TƯỞNG RẰNG ĐÃ QUÊN
RU TÌNH mong chút nhân duyên
MỘT NGÀY NHƯ MỌI NGÀY nên lại buồn
NÀY EM CÓ NHỚ MƯA tuôn
Cơn MƯA MÙA HẠ ngọn nguồn từ đâu
NGƯỜI VỀ BỖNG NHỚ nhịp cầu
NỐI VÒNG TAY LỚN nguyện cầu cho ai
NGUYỆT CA - NHƯ TIẾNG THỞ DÀI
TUỔI ĐÁ BUỒN gửi u hoài đi theo
QUỲNH HƯƠNG đưa giữa xóm nghèo
HAI MƯƠI MÙA NẮNG LẠ vèo trôi qua
Kìa Đôi mắt nào mở ra
Cho ai được thấy ĐOÁ HOA VÔ THƯỜNG
GIỌT NƯỚC MẮT CHO QUÊ HƯƠNG
Trong tim CÓ NHỮNG CON ĐƯỜNG lá rơi
CHỈ CÓ TA TRONG CUỘC ĐỜI
BIỂN NGHÌN THU Ở LẠI nơi bến nào
BỐNG KHÔNG LÀ BỐNG dưới ao
NÀY EM CÓ NHỚ gọi chào Bống không?
RU EM TỪNG NGÓN XUÂN NỒNG
Nghẹn như Lời của dòng sông thu tàn
HUYỀN THOẠI MẸ mãi chứa chan
SÓNG VỀ ĐÂU để non ngàn đắng cay?
Còn TA THẤY GÌ ĐÊM NAY?
Ai đi NHƯ CÁNH VẠC BAY cuối chiều…
LỜI THIÊN THU GỌI phiêu diêu
PHÚC ÂM BUỒN gợi những điều trong tim
THƯƠNG MỘT NGƯỜI mải đi tìm
HOA VÀNG MẤY ĐỘ lặng im khóc thầm
TẠ ƠN thắp nén hương trầm
Đã thôi Ở TRỌ cõi trần rồi ư?
CÁT BỤI là thực hay hư
RA ĐỒNG GIỮA NGỌ mà như về nhà
MỘT LẦN THOÁNG CÓ RỒI XA
Để ai đếm - TỪNG NGÀY QUA não nề
Hẹn chi  MỘT CÕI ĐI VỀ
DIỄM XƯA nay đã yên bề sau mưa
Mang EM ĐẾN TỪ NGHÌN XƯA
Mà như CỎ XÓT XA ĐƯA tháng ngày
Mình ai LẶNG LẼ NƠI NÀY
Chẳng buồn theo để NÍU TAY NGHÌN TRÙNG
RỪNG XANH XANH MÃI không cùng
VƯỜN XƯA xơ xác giữa vùng xác xơ
Thương ai đã HÃY CỐ CHỜ
VÀNG PHAI TRƯỚC NGÕ thẫn thờ cuối xuân
AI NGOÀI CÁNH CỬA tần ngần
BÊN ĐỜI HIU QUẠNH - NHỮNG LẦN LỆ RƠI
ĐỂ GIÓ CUỐN ĐI cuối trời
RU ĐỜI ĐI NHÉ! Mong đời ngủ say…

Thứ Sáu, 4 tháng 8, 2017

HÀNH TRÌNH


Đường dài vẫn mãi bước đi
Khi trời nắng đẹp, lúc thì mờ sương
Ruổi rong khắp các nẻo đường
Bước chân mải miết dặm trường non xanh
Khi đơn độc, lúc song hành 
Đi lên đỉnh núi, xuống ghềnh thác sâu
Về nguồn sự thật ban đầu
Đến nơi thanh vắng rừng sâu trong lành 
Vi vu tiếng gió thông xanh 
Sớm mai chim hót trên cành vui say
Vang lời chúc tụng dâng ngày 
Hoà cùng trời đất lòng đầy an nhiên 
Chiều tà bóng đổ nghiêng nghiêng
Niệm suy tĩnh toạ tịnh thiền tâm thân
Rũ buông bụi bặm đường trần
Hiệp cùng với Chúa ngập tràn yêu thương
Trần gian vạn nẻo vô thường 
Chỉ xin được chọn con đường nhà Cha.
Dù đời còn lắm phong ba
An tâm có Chúa bên ta đồng hành. . 1/8/2017

Lời nguyện

Xin đừng làm rạng rỡ chúng con
Vâng lạy Chúa, xin đừng
Nhưng xin cho danh Ngài rạng rỡ
Bởi vì Ngài thành tín yêu thương
(Tv.115,1)(113b)