.

ĐIỀU RĂN CỦA THẦY LÀ: ANH EM HÃY YÊU THƯƠNG NHAU NHƯ THẦY ĐÃ YÊU THƯƠNG ANH EM (Ga 15,12)

Thứ Bảy, 4 tháng 5, 2013

ĐỌC VÀ SUY GẪM

LÁ THƯ GỬI BẠN
Tuấn mến,
Lúc bay ngang hành tinh Neptune, phi thuyền Voyager one nhận được lệnh quay ống kính để chụp ảnh trái đất. Giữa biết bao thiên thể lấp lánh trong vũ trụ, nguời ta chỉ thấy một chấm màu xanh lợt rất nhỏ. Cái chấm xanh bé nhỏ không đáng kể trong vũ trụ ấy nào có ai ngờ được từ hàng ngàn, hàng ức, hàng triệu năm qua lại chất chứa nhiều phức tạp: Biết bao thứ tôn giáo, triết thuyết, chế độ áp bức, chiến tranh tàn bạo, bệnh tật, nghèo đói… Và cũng không ngờ là dưới lớp bụi mờ màu xanh ấy có chứa một chàng “già” tên Tuấn đang nằm bệnh viện.

Tuấn ơi !
Ung thư thường được rồi, cậu lại còn dựt le chơi ung thư máu. Cậu chơi sang đáo để. Chẳng phải cậu là đứa duy nhất “sưu tầm” hàng độc, ở độ tuổi tụi mình, tuổi đang chuyển hộ khẩu về gần nghĩa địa, Thiên Chúa đang thâu hồi dần mọi thứ: sức khỏe, nhan sắc, vũ khí sinh đẻ…
Trong lớp mình ngoài Thuận Petit công khai báo bệnh sử, có đứa chỉ còn một trái thận hàng tháng lên giường nằm ngửa xin lọc máu, đứa bị lao ( mong được dấu tên hòng còn có dịp lấy thêm vợ ! ), đứa có hộ khẩu viện tâm thần, đứa có bộ gan đang hoạt động thời kỳ cuối ( Vũ Long uống rượu như ngưu tầm nước ruộng cho đến nay vẫn chưa chịu liệt gường kể cũng hơi phí, ơn đặc sủng của ma men chăng ? )…
Riêng tớ cũng chẳng dấu giếm gì cậu: “bộ máy ái tình” đã thành “liệt si” nằm yên bất động, có vực dậy cũng không lên nổi. Dù ngọc ngưu bò đực, cóc nhái, rùa rắn, khỉ, hổ, chồn, báo, cá sấu, ong kiến, bò cạp, cắc kè, mật gấu, sừng tê giác, bửa củi… mang đến tẩm bổ, trau chuốt giộng vào cũng chẳng giúp “chàng” hồi xuân: Thiên Chúa đã khóa mã số, kiếp sau mới giải.
Còn về nhan sắc nói ra xấu hổ. Có một sáng ngày kia khi vừa thức dậy chải đầu, lược cầm tay bỗng thấy nhẹ tênh, có đứa trong lớp tệ hơn: lược cứ như quơ trong chân không, rõ ràng đang chải tóc mà sao cảm giác như đang gãi mông, chiếc lược đồi mồi bồ cũ tặng hôm nào từ nay xin giải nghệ: thật nghẹn ngào. Đã lâu lắm tớ không dám soi gương, hôm nay đánh bạo nhìn mình bỗng phải thốt lên rằng: nhan sắc mình phải “lấy Đức Tin bù lại, giác quan không cảm thấy gì”.
Tuấn mến,
Hai hôm trước, lúc xế trưa, nhân tiện lái xe qua ngôi Thánh Đường Giáo Xứ, tớ có ghé lại để cầu nguyện cho cậu. Nhà Thờ miền quê, nhỏ bé, trang trí đơn giản, dân chúng hiền hòa nên lúc nào cũng mở cửa. Ngọn đèn dầu lạc, kích thước hà tiện, màu đỏ bên Nhà Tạm lúc nào cũng leo loét cháy, thỉnh thoảng nhón gót vươn mình bập bùng khi có làn gió hanh nhẹ thổi qua như thể Đức Giêsu ngầm bảo: “Ta hãy còn hiện diện đây“ !
Cuối Nhà Thờ có quyển sách mạ vàng, dày cỡ 500 trang để ai muốn cầu nguyện gì cứ viết vào. Sách này sẽ được dâng để trên bàn thờ cùng với bánh rượu trong mỗi Thánh Lễ Chúa Nhật. Tớ đến Nhà Thờ một mình, không gian tĩnh mịch bao la, thỉnh thoảng có con dơi bay xà xuống như có ai đập vào vai khiến giật thót người. Quỳ được một lúc mệt mỏi tớ ngồi lên, rồi tớ lết đến bên Nhà Tạm nằm vật ngửa theo dõi đám dơi bay lượn. Không suy nghĩ gì cũng chẳng cầu nguyện chi. Tớ thích nằm bên cạnh Chúa Giêsu trong nơi thanh vắng.
Trí khôn không thể để trống lâu, tớ lại nghĩ đến các bạn Linh Mục cùng lớp đang gieo Lời Ngài trên những lối mòn chông chênh mỗi người một kiểu, tớ cũng nghĩ đến đám các cậu, mặt nhăn nhó ốm đau, cõi lòng quay quắt, vất vả đời gió bụi, Trần Thanh Chưởng đi Thanh Niên Xung Phong nay đã “sang sông” xuôi miền viễn xứ, đứa đang nằm viện chờ chuyến đò ngang, đứa trôi thất tán bạt ngàn, đứa nằm ngáp dài chờ vợ đến cưới lần hai vì lần đầu đã… thất bại.
Nghĩ mãi đến đám các cậu mãi cũng chán, không hấp dẫn, tớ nhổm dậy xuống cuối Nhà Thờ mang cuốn sách mạ vàng lên nằm sấp người bên Nhà Tạm để viết lời cầu nguyện cho cậu.
Viết mở đầu như thế nào ? Tớ cố nghĩ ra hình ảnh của cậu để lấy đà viết: cậu có cái đầu trọc lóc vì thuốc “khai quang”, da thịt héo hon tiều tụy, vợ con chuẩn bị dọn nhà để bán lấy tiền chạy thuốc… cũng chưa đủ… Viết bằng tiếng Anh hay tiếng Việt ? Ai cũng viết bằng tiếng Anh sao mình lại viết bằng tiếng Việt ? Chúa chắc hiểu tiếng Việt nhưng sợ có ai đó hoặc cha xứ không hiểu, lại nghĩ đây là ám số liên lạc ? Tớ phải lần mở đọc từ đầu để xem cách họ viết như thế nào. Và tớ bắt đầu đọc…
Hàng trăm, hàng ngàn lời cầu nguyện đủ thứ bao giờ cũng bắt đầu bằng chữ “Xin”:
- Xin cho con khỏi bệnh…
- Xin cho con có việc làm…
- Xin cho vợ con biết đường trở về…
- Xin cho con của con biết nghe lời …
- Xin cho chồng con hết đánh bạc…
- Xin cho Phát lém trả lại con tiền…
- Xin cho con đẹp như xua…
- Xin cho bác sĩ Công mổ đúng sách…
- Xin cho con hết bị lác, lang ben…
Thỉnh thoảng cũng có lời nguyện ngồ ngộ:
“Xin cho con khoẻ mạnh sau khi phá thai. Chúa ơi ! Vậy là đã rõ, bác sĩ bảo con có thai. Thằng khốn đã bỏ con chạy theo đứa khác. Con đâu muốn giết người. Nhưng đời toàn ngõ cụt. Nếu ý Chúa không muốn con phá thai, hãy cho con vài dấu lạ: hoặc trúng số có đủ tiền nuôi con, hoặc thằng khốn đó trở về cưới con. Nếu trong 2 tuần không có dấu lạ, có nghĩa là Chúa đã cho phép con trục nó ra. Chúa ơi, 2 tuần nữa con chờ Chúa trả lời… Không thể để lâu hơn sẽ nguy đến tính mạng”…
Toàn những điều “xin” và “xỏ“ đầy đe dọa. Lời cầu thường mang hình “bẫy sập”: mệnh đề đầu “Chúa biết con yêu Chúa…”, mệnh đề sau “Xin cho…” Chúa đọc chắc cũng phát điên. Chính tớ cũng chán, đang tính gập sách lại ra về, bất chợt gặp ở gần cuối một lời cầu rất đặc biệt tao viết lại ở đây:
“Giêsu ơi, con vừa được biết mình mắc bệnh ung thu. Tin sét đánh làm con bần thần cả người. Ai mà chẳng sợ. Nhưng con không xin được khỏi bệnh, chỉ mong lúc nào cũng sống đẹp lòng Ngài”.
Ngôn từ lời cầu giản dị, không triết lý phức tạp, nhưng chứa đầy sức nén. Trong hàng trăm lời nguyện đã đọc mãi bây giờ mới nghe được âm thanh của tình yêu. Nó vang… ngân nga… lăn vào lòng người êm dịu. Chúa chắc phải hài lòng. Bây giờ tớ đã hiểu mình phải viết gì. Tớ sẽ không xin cho cậu khỏi bệnh. Tớ cúi xuống và bắt đầu viết bằng tiếng Việt:
”Nếu Chúa đẹp lòng, xin hãy chuyển bệnh của Tuấn đến cho con. Dầu trong con sợ hãi, con chỉ muốn Chúa hài lòng”.
Vừa viết xong, tớ ngồi nhổm dậy. Vợ tớ mà biết được thì chết. Rồi mỗi đêm lại được nghe những bài kinh nhiều điệp khúc chì chiết buồn nẫu ruột: “Sao trên đời có kẻ tóc đã bạc mà vẫn ngu lâu. Không xin được của mà lại xin bệnh. Ông chết rồi ai sẽ nuôi con… ?!?
Không ai hiểu tớ bằng chính mình. Tớ thấy đời mình toàn làm chuyện bậy bạ, mất lòng Ngài. Chúa đã cho con vào đời như nhập dòng sông. Con nay ở tạm trần gian. Mai kia một cõi xa xăm con về. Chết có cái gì mà phải sợ, ai chẳng phải đi qua. Sợ cũng chết, không sợ cũng chết. Khi tiếng chuông đã reo lên: bài thi phải nộp. Chết là dấu chấm cuối cùng của bài văn cuộc đời. Ta không còn giờ để viết hay sửa lại bài văn ấy nữa. Tuyệt đối không còn thì giờ để vớt vát. Xét như vậy, xem ra bệnh ung thư của cậu là căn bệnh hạnh phúc, vì có thời gian chuẩn bị, không thuộc thứ chết thình lình ( chết vì tình ), chết bom đạn ( “chết thật tình cờ, thịt da nát tan”, ngã vật xuống bàn tay chua kịp nắm lại ).
Con cái để lại ai sẽ nuôi ?… Tớ kể cho cậu câu chuyện này ( tớ thích những chuyện thực tế đời thường, không viển vông ). Bố vợ tớ lúc đang làm việc trong hãng xưởng, vỡ động mạch tim, 24 giờ sau qua đời, Chúa gọi lúc 54 tuổi, để lại 11 đứa con, 1 bà vợ ốm đau. Biết bao giọt nước mắt rơi xuống, trong số những giọt có hình trái tim đó không thiếu những giọt rơi xuống vì lo sợ cho bát cơm ngày mai. Kỳ lạ thay Chúa đã lo lắng mọi sự, sau biến cố đó, cả nhà ai cũng khoẻ mạnh, các em học hành tấn tới, 8 đứa con gái trước đây tưởng ế chằng ế chịt, vợ tớ học mấy khóa Dự bị Hôn Nhân ở DCCT ( cha GB. Lê Văn Thí dạy ), khóa nào cũng đậu “thủ khoa”, cha khen hoài mà vẫn cứ ế, nay bỗng dưng “quân dữ“ nượp kéo đến “tha“ đi từng đứa một, 3 đứa Việt kiều, trong đó có tớ là trưởng nhóm, “chịu nộp mình cho Philatô“. Chúa thực hiện nhiều điều ta không hiểu nổi…
Tớ bước ra khỏi ngôi Thánh Đường lúc trời chập choạng tối. Lái xe đến một cây cầu gần nhà, tớ mở cửa xe bước xuống, đứng trên thành cầu nhìn xuống dòng sông. Gió lành lạnh thổi nhẹ qua ve cổ áo, tớ thấy hơi lạnh. Trên bầu trời có muôn vàn tinh tú lấp lánh. Biết nơi nào Ngài đang ở để con tìm về ? Con yêu Ngài biết bao !”
Bạn mến,
Tôi viết lá thư này cho một người bạn cùng lớp tên Nguyễn Anh Tuấn bây giờ đang làm việc tại Trung Tâm Mục Vụ Giáo Phận Sài Gòn. Tôi cũng đã từng đến thăm Tuấn dạo ấy đang nằm trong bệnh viện Truyền Máu Huyết Học, 201 Phạm Viết Chánh, phường Nguyễn Cư Trinh, Quận 1. Bạn tôi đón nhận bệnh tật trong tâm tình tạ ơn Chúa. Noi theo bước chân ra pháp trường của các Thánh Tử Vì Đạo Việt Nam Tuấn thường mang cái đầu “Bồ Tát” đi nhiều nơi để làm chứng cho Tin Mừng. Lời chứng của một người đối diện thần chết bao giờ cũng là lời chân thật, khác hẳn với lời chứng của tôi: lời chứng trong văn phòng, dưới bóng mát, no đủ yên hàn.
Cũng trong lần về Việt Nam có dịp ghé thăm Tuấn ấy, có lần tôi đang ngồi nói chuyện với mẹ trong nhà, bỗng có người hàng xóm xồng xộc bước vào, miệng vừa nói vừa cười hềnh hệch với mẹ tôi: “Hôm nay tôi đến đây là để chào bà. Tôi về quê. Tôi có nợ bà cái gì không ? Nếu trước đây tôi có làm gì phật ý bà, xin bà bỏ qua cho nhé”. Mẹ tôi trố mắt ngạc nhiên: “Về quê nào ? Sao bảo đang chữa bệnh ? Chữa ở thành phố không tốt hơn ở miền quê hay sao ?” Ông với tay lấy tách trà mẹ tôi vừa pha nuốt ực, nhắp giọng rồi lại nhe miệng cười: “Bà bảo chữa thế khỉ nào được nữa. Bác sĩ nói bệnh của tôi đã vào giai đoạn cuối. Ông ấy bó tay. Quê ở đây tôi muốn nói là… Quê Trời ấy !”
Nói xong, ông vụt đứng dậy, vui vẻ chào rồi ra về. Tôi chạy với theo sau thấy nhà nào trong xóm ông ấy cũng vào chào dăm câu rồi lại vội vã ra đi như thế. Mẹ tôi còn lại ngồi trong nhà lẩm bẩm: “Rõ bệnh nặng rồi đâm lẩn thẩn. Sắp chết mà cứ như đi ăn cỗ…”
Mẹ tôi không hiểu, nhưng tôi cảm nhận được ngay: Đức Tin mang lại cho con người niềm hy vọng, mà niềm hy vọng thì mang đến hạnh phúc bất diệt dù trong bất cứ hoàn cảnh nào.
Khi đã trở lại Mỹ được vài tháng, mẹ tôi gọi điện thoại báo tin ông ta vừa qua đời. Tôi không buồn vì nghe tin “về quê” của ông hàng xóm ấy. Hình dáng ông tôi sẽ không bao giờ quên vì đích thân chính tôi đã được gặp và nói chuyện với một vị THÁNH… dù chỉ là một phút.
Người tôi tớ vô dụng, Boston
Ngày Thế Giới các bệnh nhân, 11.2.2012

Nguồn: Sưu tầm

25 nhận xét:

  1. Sang thăm em đọc bài Lá Thư Gửi Bạn, chị cảm nhận được những trăn trở của người bệnh và người thân , nếu họ đã vào án tử mà không biết chạy đến với Chúa thì sẽ bất an và chán nản, nhưng nếu có ơn Chúa thì sẽ an bình và chấp nhận vui vẻ. "Ông xã chị bị bệnh ung thư 6 năm nay và bây giờ đang tiến triển xấu đi. Chúc em ngày Chúa nhật an lành hạnh phúc trong tình yêu của Chúa.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cũng cầu mong cho anh sớm bình phục, anh chị an vui trong niềm tin vào Chúa Kitô Phục Sinh nhé!

      Xóa
  2. Bạn vẫn như ngày nào, luôn có những bài viết sâu sắc về tình người, tình nhân loại, tinhtho xin xhia sẻ nỗi đau của nhân vật chính trong bài, ngày mới thật bình an bạn nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hihi...Lâu ko gặp . TT vẫn khỏe chứ ?
      Chúc bạn luôn vui và sáng tác nhìu thơ hay nhé!

      Xóa
  3. Chỉ nhắc lại câu kinh nầy tặng bạn "xin cho con biết bằng lòng trong tất cả mọi sự Chúa gửi đến cho con" Chúc bạn luôn an vui trong Chúa.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn bạn, đúng như thế
      " Hãy tạ ơn Chúa trong mọi hoàn cảnh..."(1Tx 5,18)
      Tin tưởng vào sự quan phòng đầy yêu thương của Chúa, sẽ cảm thấy lòng bình an trước những biến cố trong cuộc sống...

      Xóa
  4. Xin cho cuộc sống bình yên
    Xin cho con biết nhìn lên Chúa Trời
    Cho con chấp nhận cuộc đời
    Vui - buồn - sướng - khổ... con thời vững tâm
    Con đây đã phạm lỗi lầm
    Chúa thương tha thứ, ân cần đoái thương
    Giúp con đi đúng nẻo đường
    Yêu người, mến Chúa, con thường thực thi
    Khó khăn gian khổ qua đi
    Có Chúa con thấy chẳng gì còn hơn
    Chúc MB luôn an lành thánh đức hạnh phúc đầy tràn

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. " ...Thầy ban cho anh em bình an của Thầy. Thầy ban cho anh em không theo kiểu thế gian. Anh em đừng xao xuyến cũng đừng sợ hãi "(Ga. 14,27).
      Cuộc đời có Chúa sẽ tìm thấy bình an anh nhỉ ?
      Cầu chúc anh cùng gia đình luôn an vui, hạnh phúc trong sự quan phòng và yêu thương của Chúa nhé!

      Xóa
  5. HÃY YÊU!
    Hãy yêu bằng chính con tim
    Ở ngay thực tại, chớ tìm viễn vông
    Hãy yêu bằng cả tấm lòng
    Đừng nên rào đón lòng vòng quẩn quanh
    Hãy yêu bằng cả lòng thành
    Chớ đừng gian dối, tan tành đấy thôi!
    Hãy yêu không phải "vì tôi"
    Mà luôn hướng đến: "cho đời", "cho ai"?
    Hãy yêu tha thiết miệt mài
    Tâm tim hòa hợp, chẳng phai chẳng mờ
    Hãy yêu ! đừng nói "hẹn chờ"
    "Kẻo tim hóa đá" ai ngờ được đâu!
    Hãy yêu nghĩa nặng tình sâu
    Nếu mà "nông cạn" phải đâu là người!
    Hãy yêu hớn hở vui cười
    Tình thêm cao đẹp, sáng tươi tuyệt vời
    Hãy yêu bằng cả cuộc đời
    Thiết tha, chung thủy, chẳng dời đổi thay
    Vươn lên, lớn mạnh từng ngày
    Càng yêu càng thắm, tràn đầy niềm tin
    Chắp tay nguyện ước cầu xin
    Cùng nhau kết hợp giữ gìn tình ta
    Hãy yêu chân chất thật thà
    Để cho Tâm – Trí mãi là của nhau
    Sang với MB. Chúc Bạn bình an vui vẻ và hạnh phúc

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn ! Bài thơ "HÃY YÊU" thật hay !
      Đôi dòng đồng cảm:
      Hãy Yêu, yêu mãi chẳng ngừng
      Cứ yêu đi nhé, chứ đừng ngại chi
      Dù cho sóng gió bất kỳ
      Một lòng son sắt sợ gì gian nguy
      Tình Yêu là biết cho đi
      Yêu thương mãi mãi đến khi lìa đời...
      Chúc Vinh Sơn luôn yêu thương và hạnh phúc mãi mãi bên người mình yêu nhé!

      Xóa
  6. Xin Chúa cho người bạn của con khỏi bệnh…

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Xin hiệp ý cùng bạn !
      Xin Chúa nhậm lời chúng con. Amen

      Xóa
  7. Lá thư thật cảm động, thật tuyệt vời,mang đầy tính nhân văn. Cầu chúa bạn phước lành cho tất cả mọi người.
    Ghé thăm bạn, lá chúc bạn thật nhiều sức khoẻ và an lành nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chào Lá ! Chân thành cảm ơn bạn đã sang thăm, chia sẻ. Và cầu Chúa ban phúc lành cho tất cả mọi người, dù bạn ngoài đạo Công Giáo. Xin Chúa cũng ban phúc lành cho bạn.
      Cầu chúc bạn thật nhiều sức khỏe, thật nhiều niềm vui nhé!

      Xóa
  8. Thật là cảm động phải không Mộng Bình! chiều vui nha.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nếu mỗi người, ai cũng biết sống yêu thương như vậy thì thế giới này đẹp biết bao bạn nhỉ ?

      Xóa
  9. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. mưa đã về -ghé thăm bn...
      có lẽ mưa chưa hiểu hết những điều xa xôi trong cánh thư này- nhưng mưa cảm nhận một tình bn thật đẹp của người viết dành cho T....
      đi mấy ngày nhớ các bn! luôn ấm áp trong lòng nhé MK`...)

      Xóa
    2. Ôi ! Mưa đã về rồi, vui quá, thich quá ! Có Mưa là nhà mình mát mẻ hẳn ra hihi...
      Luôn vui khỏe, và hạnh phúc Mưa nhé!

      Xóa
  10. [img] http://www.trulygraphics.com/wp-content/uploads/2010/10/good-morning-dear.jpg [/img]
    Xin Chúa chúc lành cho chúng con. Amen.

    Trả lờiXóa
  11. Sang thăm chúc bạn luôn kính chúa, sống tốt đời đẹp đạo yêu thương con người.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chào Đinh Duy, rất vui gặp lại bạn. Cảm ơn bạn đã sang thăm, Chúc bạn đêm an giấc nhé!

      Xóa
  12. Ồ,bạn sưu tầm được một bài viết thật hay và giàu Ý NGHĨA NHÂN VĂN,tuy nhân vật BẠN và Tôi đang đối diện với nhiều nỗi đau thương của cuộc sống đời thường,vẫn đem giọng hài hước nhưng sâu sắc để nói lên tình cảm của mình một cách lạc quan nhất,khiến người bệnh vơi đi nỗi buồn,cái chết ko đáng sợ khi con người THÔNG SUỐT .Chia sẻ với bạn đôi dòng cảm nhận.Chúc MB-Mk một ngày cuối tuần nhìu may mắn,bình an và luôn vui vẻ

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Những cảm nhận của bạn rất xác thực. Cảm ơn Sơn Ca, chúc bạn cuối tuần nhiều niềm vui, hạnh phúc và luôn lạc quan trong cuộc sống nhé!

      Xóa

- Cảm ơn các bạn ghé thăm và comment
* Các bạn có thể copy link hình và dán trực
tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ * .
(Lưu ý: Định dạng đuôi ảnh 'JPG','GIF','PNG','BMP')

Lời nguyện

Xin đừng làm rạng rỡ chúng con
Vâng lạy Chúa, xin đừng
Nhưng xin cho danh Ngài rạng rỡ
Bởi vì Ngài thành tín yêu thương
(Tv.115,1)(113b)

My Friends