.

ĐIỀU RĂN CỦA THẦY LÀ: ANH EM HÃY YÊU THƯƠNG NHAU NHƯ THẦY ĐÃ YÊU THƯƠNG ANH EM (Ga 15,12)

Thứ Sáu, 14 tháng 12, 2012

TIẾNG NHẠC CHUÔNG KỲ DIỆU


Cứ đúng 12 giờ đêm Noel thì tại một nhà thờ cổ kính nọ, tiếng chuông Giáng Sinh sẽ ngân vang du dương thánh thót như điệu nhạc thiên quốc. Nhưng điều kiện để được nghe tiếng nhạc chuông đó là phải có được một món quà quý giá, hiếm lạ và đẹp nhất đặt lên bàn thờ dâng Chúa Hài Nhi.

Bao mùa Giáng Sinh đã qua đi mà tiếng nhạc chuông du dương ấy vẫn chưa trở lại với dân vùng này. Những người già bảo rằng đã lâu lắm rồi họ chỉ nghe tiếng gió thổi vi vu giữa bầu trời tuyết lạnh. Ngọn tháp cao, cao lắm. Đỉnh tháp quanh năm chìm vào các đám mây, chẳng mấy khi nhìn thấy nó. Các đám mây thấp trôi qua hay vướng vào thân nó. Lầu chuông chắc đã phủ đầy rêu phong. Bộ máy chuông có lẽ đã hoen rỉ vì thiếu vận động.

Chuyện về tiếng chuông lạ cũng được đồn thổi sang các vùng lân cận. có hai chú bé tên là Peter và John, hai anh em ruột, đã quyết định dành dụm cả năm để có thể tặng Chúa Hài Nhi một món quà vào dịp lễ Giáng Sinh, lòng mong mỏi được nghe tiếng chuông từ trời.
Hôm vọng lễ, từ sáng sớm hai anh emđã khoác áo ấm, trùm khăn, đội nón đi bộ đến ngôi nhà thờ đó, bất chấp lớp tuyết cao cả thước phủ hai bên đường. buổi chiều, khi hai anh em vừa đến cổng thành thì gặp một cụ già quỵ ngã bên đường, nằm bất động trên đống tuyết. Bà không còn đủ sức để lê bước vì không có ai giúp đỡ. Peter liền dừng lại, cúi xuống tìm cách nâng bà dậy nhưng không thể được vì cậu quá nhỏ bé và không đủ sức. Sau cùng, Peter nói với em: Nếu chúng ta để bà một mình ở đây, bà sẽ chết cóng. Anh sẽ ở đây ôm bà để sưởi ấm cho bà, còn em hãy cầm lấy đồng tiền nhỏ này đem đặt trên bàn thờ. Đó là món quà của anh em mình tặng Chúa Hài Đồng. Rồi em tìm người đến đây để giúp bà cụ. Rồi quay sang bà lão, Peter an ủi:
- Bà hãy can đảm lên, sẽ có người hảo tâm đến giúp bà.
Đêm hôm đó, nhà thờ chật ních đoàn người bốn phương tìm về dự
lễ. Đến cuối lễ, người người lần lượt tiến lên bàn thờ dâng Chúa Hài Đồng những món quà quý giá và hiếm lạ. Những con người mặt mày hớn hở, y phục sang trọng, vênh vang bước lên cung thánh, hai tay đưa thật cao món quà tặng như sợ sẽ có ai đó không nhìn thấy nó. Thôi thì đủ thứ bạc vàng, lụa là, châu báu lấp lánh sáng ngời cả chuồng bò đơn sơ. Cứ mỗi lần một tặng vật được đặt lên bàn thờ là người ta lại nín thở, căng tai ra để đón tiếng chuông vọng xuống từ các tầng sương mù thăm thẳm. Nhưng chẳng ai nghe thấy gì. Quà tặng cứ liên tiếp được dâng lên, để rồi sau đó người ta thấy những bộ mặt đầy thất vọng và bất mãn, những dáng vẻ buồn thiu đi xuống từ phía bàn thờ. Cuối cùng một ông vua chầm chậm, oai về tiến lên. Trên tay ông chẳng có gì. Ai cũng lấy làm lạ và hồi hợp chờ đợi. Ông hiên ngang đứng giữa cung thánh, phẩm phục hoàng gia lấp lánh quý kim và châu ngọc. Rồi ông bước thẳng đến chuồng bò, quỳ xuống trước tượng Chúa Hài Nhi đang tươi cười. Mọi người trong nhà thờ nôn nóng. Ông ta làm gì thế nhỉ? Và kìa, ông vua từ từ đưa hai tay lên đặt vào chiếc vương miện đang đội và nhấc nó khỏi đầu. Đó là một triều thiên bằng vàng với đủ thứ đá quý và những hạt kim cương lớn chưa ai từng thấy. Ánh hào quang rực rỡ của nó làm mờ nhạt tất cả các tặng vật khác. Ông vua đặt nó lên đám cỏ khô ngay dưới chân Chúa Hài Nhi. Cả nhà thờ cùng ồ lên một tiếng rồi chợt im phắt. Ai cũng nín thở, thầm nghĩ là thế nào tiếng chuông cũng sẽ ngân lên. Một phút, hai phút, ba phút, rồi năm phút trôi qua. Vẫn chẳng nghe thấy gì ngoài tiếng gió hú. Sao lại có thể như thế được? Tới đây thì mọi người hoàn toàn thất vọng. Họ thì thầm với nhau, có lẽ dàn chuông bị mắc kẹt đến muôn đời. Không thể quỳ mãi trước máng cỏ, nhà vua buồn rầu đứng lên, đi xuống, đầu cúi gầm.
Ca đoàn nhà thờ chuẩn bị hát bài tạ lễ. Tiếng đàn phong cầm vừa
đệm được mấy nốt nhạc thì bỗng dưng im bặt. Vì lúc đó, trên tháp chuông cao vút bắt đầu vọng xuống từng hồi chuông ngân nga, khi bổng khi trầm thật du dương thánh thót chẳng khác chi điệu nhạc thiên quốc. Mọi người hồi hộp trong thinh lặng. Họ đưa mắt nhìn về phía bàn thờ. Có ai đã đem lễ vật quý cho Chúa Hài Đồng chăng? Và họ trố mắt ngạc nhiên khi thấy một cậu bé khiêm tốn, vừa lặng lẽ đặt lên bàn thờ một đồng tiền nhỏ bé. Đó là đồng tiền mà anh Peter của cậu đã nhờ cậu dâng tặng Chúa Hài Đồng…….
St.


2 nhận xét:

  1. Bài viết của bạn hay và cảm động. Chúc Bạn những ngày đón giáng sinh nhiều hồng phúc

    Trả lờiXóa
  2. Cảm ơn Bạn rất nhiều!
    Chúc bạn một mùa Giáng Sinh tràn ngập niềm vui, an lành, hạnh phúc...

    Trả lờiXóa

- Cảm ơn các bạn ghé thăm và comment
* Các bạn có thể copy link hình và dán trực
tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ * .
(Lưu ý: Định dạng đuôi ảnh 'JPG','GIF','PNG','BMP')

Lời nguyện

Xin đừng làm rạng rỡ chúng con
Vâng lạy Chúa, xin đừng
Nhưng xin cho danh Ngài rạng rỡ
Bởi vì Ngài thành tín yêu thương
(Tv.115,1)(113b)

My Friends